Tuesday, November 25, 2008

Focal distance

My team is really tired of hearing it. Reading proofs, studying P&Ls, and in general any type of work that requires short distance focus leaves me in a goopy puddle of whining, sniveling drivel.

My glasses are on the end of my nose, as I look over the top of the frame like a pinched up old school marm.

Since I've spent the past two hours reading paperwork, I'm now stuck between a myopic rock and a computer screen hard place.

I can't see the #$*%& computer screen without my glasses (unless I lean in so closely that it's impossible to type on the keyboard concurrently), but if I wear them I can't get my eyes to focus properly without creating a cross-eyed mess of nauseated proportion.

I have an appointment with Lasik Plus this Friday. Other than liposuction to address the padding that precludes my need for a chair cushion, it is the only medical procedure for which I long.

ANYTHING has to be better than this. It's either that, or surgically lengthen my arms so I can read at a distance of 4 feet.

And I thought my life started to go downhill when I discovered grey hair in my nether region.

Man. It SUCKS to be over 40.

1 comment:

Dinh Ha said...

đồng tâm
game mu
cho thuê nhà trọ
cho thuê phòng trọ
nhac san cuc manh
số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
văn phòng luật
tổng đài tư vấn pháp luật
dịch vụ thành lập công ty trọn gói
lý thuyết trò chơi trong kinh tế học
đức phật và nàng audio
hồ sơ mật dinh độc lập audio
đừng hoang tưởng về biển lớn ebook
chiến thắng trò chơi cuộc sống ebook
bước nhảy lượng tử
ngồi khóc trên cây audio
truy tìm ký ức audio
mặt dày tâm đen audio
thế giới như tôi thấy ebook

Trương Thiên Sư giải thích:

- Quyền hạn của ngươi nếu muốn rõ ràng thì phải đợi hoàng thượng gật đầu. Bất quá ngươi cứ yên tâm chuyện này, ta sẽ nhanh chóng thu xếp. Ở đây có chuyện gì ngươi cứ nói một tiếng với ta hoặc là Phùng Nguyệt cũng được. Hơn nữa Thiên hộ, Bách hộ ngươi cũng có thể tùy ý điều khiển.

Nguy rồi, trời đã gần sáng. Lưu Phong vội nói:

- Thiên Sư, lần này bị ngươi hại chết rồi. Ta đi trước. Lần sau tái kiến.
Hôm nay chính là ngày diễn ra Bạch gia thương nghiệp hội nghị. Lưu Phong đã đáp ứng với Bạch Vũ cùng đi với ả. Huống hồ hắn bây giờ lại là nô bộc của ả. Thật là không dám chậm trễ.

- Phi nhi, mau biến thân, đưa ta trở về.

Trương Thiên Sư thấy Lưu Phong vội vàng rời khỏi, cũng không ngăn cản, chỉ nói một câu:

- Công tử, Yến vương đã coi ngươi như địch nhân. Ngươi không đối kháng, hắn cũng không tha cho ngươi đâu. Còn chuyện Vương gia Vương Đông Đông nha đầu ngươi cũng không cần lo lắng. Cứ nghĩ thoáng một chút, cứ làm cho nàng ta ễnh bụng lên là xong.

“Ọc!”

Lưu Phong vốn đã ngồi trên lưng Phi nhi, thình lình nghe những lời này, thiếu chút nữa đã té xuống đất. Làm cho người ta bụng to ra??? Đây có phải là lời nói của Trương Thiên Sư không nhỉ?

- Công tử, nhớ lời ta nói nhé - Trương Thiên Sư thấy Lưu Phong không có biểu hiện gì vội nhắc lại.

Kỳ thật cũng không nên trách lão. Ngày hôm nay muốn nói chuyện với Lưu Phong cũng là vì vấn đề này. Ai ngờ nãy giờ hai người bàn chuyện chính sự mà quên mất việc này.

Lưu Phong vội đáp lại:

- Yên tâm, ta sẽ nhớ, làm cho nàng ta đeo ba lô ngược.