Monday, November 03, 2008

You can't get there from here

I stood in the middle of the room, looking around, not believing where I was or how I had gotten there.

My car, still packed to the roof with the items I felt were irreplaceable or critical for everyday life, sat parked out in front of the apartment building. It was right next to my motorcycle, which was cooling down before I put the canvas cover over it since I would no longer have a garage in which to park it.

Everything I needed to start over was with me.

I looked over at the phone, its lonely existence on the floor across the room reminding me that I needed to make a few calls. From my unlisted number. To my parents, my sister, my friend who helped me pack up the car earlier in the day. To fill them in and tell them I was okay, but that I had a new place to call home.

And maybe a call to him. Or maybe not. I'd think about that for awhile.

The papers had been served about an hour earlier. He would be pissed. And calculating how to talk me off the ledge for his benefit.

This time? It wouldn't work. It had worked half a dozen times before, but not again. Never again.

I was 28. He had owned 9 years of my life. I was too numb for regrets, and too determined for sadness. I had choices, dammit. I was making them, owning them and...liking them.

Somehow, in 9 years, I had forgotten that I had choices.

I could have chosen not to move in with him even though he lied about who he took on a sailing trip when I couldn't go.

I could have chosen not to marry him when I found the recent love letters from a "misguided friend" in the few months before our wedding.

I could have chosen to ask his co-worker's husband for more information on the alleged affair instead of maintaining blind loyalty and turning the other cheek to protect our brand new marriage.

I could have chosen to leave when the young, single mother he was sleeping with had no idea he was married until I discovered her and told her.

I could have chosen to leave when I found him in the arms and bed of his carpool partner.

Shirley diagnosed his sociopathic behaviors, our semi-monthly appointment in her peaceful and soothing office earmarked to discuss my innermost thoughts and feelings. She explained that I had the choice to stay and understand his affliction or leave and start over. Either way, though, I had the choice.

I had the choice.

Such a simple concept, yet so difficult to put into play.

I chose to stay. Until he proved that choice to be overly optimistic.

The signs were telltale. Phone calls at odd hours...the need to make the 45 minute drive back to his office for a forgotten file after dinner...a distraction...a breezy dismissal of my inquiries...

Little did I know that, this time, the affair was not with a woman. It was an affair with something far more dangerous.

I chose to leave.

1 comment:

Dinh Ha said...

đồng tâm
game mu
cho thuê nhà trọ
cho thuê phòng trọ
nhac san cuc manh
số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
văn phòng luật
tổng đài tư vấn pháp luật
dịch vụ thành lập công ty trọn gói
lý thuyết trò chơi trong kinh tế học
đức phật và nàng audio
hồ sơ mật dinh độc lập audio
đừng hoang tưởng về biển lớn ebook
chiến thắng trò chơi cuộc sống ebook
bước nhảy lượng tử
ngồi khóc trên cây audio
truy tìm ký ức audio
mặt dày tâm đen audio
thế giới như tôi thấy ebook

Ta khinh, thì ra các ngươi hợp tác với ta là để cho Ma giáo và Yến vương đối phó với ta.

- Thiên Sư, nói nãy giờ té ra là ta bị lão hại chết. Ta mặc kệ hết thảy. Ta muốn phân chia giới tuyến với Cẩm Y Vệ một cách rõ ràng. Cẩm Y Vệ kẻ nào cũng thâm hiểm cả. Nói không chừng có ngày ta bị các ngươi bán đứng đây.

Trương Thiên Sư cười một tiếng nói:

- Thái tử phi, Yến vương, Ma giáo ba nhà này. Nếu công tử phải chọn thì sẽ chọn ai? Công tử là người thông minh, hiển nhiên phải thấy rõ lựa chọn hợp tác với Cẩm Y Vệ mới là thượng sách.

Lưu Phong bĩu môi:

- Ta chẳng muốn hợp tác với ai cả.

Trương Thiên Sư lắc đầu nói:

- Chuyện không đơn giản như công tử nghĩ đâu. Công tử bất quá chỉ có Thiên Thượng Nhân Gian làm điểm tựa mà thôi. Không có thực lực làm bá chủ một phương được. Một khi trở thành công địch của mọi người, tất sẽ chết không có chỗ chôn. Do đó công tử bắt buộc phải hợp tác với một nhà.

Lưu Phong hừ lạnh một tiếng:

- Nói thì như thế nhưng người của Cẩm Y Vệ cũng không thể tin tưởng được.

Trương Thiên Sư cũng không để ý đến thái độ của hắn, cười nói:

- Công tử, suy nghĩ của ngươi ta hiểu. Công tử cho rằng chúng ta chỉ nhân cơ hội mà ép buộc người hợp tác sao? Công tử thử nghĩ lại mà xem. Cẩm Y Vệ ban cho người cũng đâu có ít. Cẩm Y Vệ chính là lực lượng do hoàng thượng trực tiếp lãnh đạo. Là thân tín của hoàng thượng, các thế lực khác đều không sánh được. Mà công tử một bước nhảy vọt lên làm Cẩm Y Vệ thượng cấp. Chuyện như thế này, người khác nằm mơ cũng không thấy.

Lưu Phong chế diễu:

- Thượng tầng? Nói cho cùng thì quyền hạn thực tế của ta cũng chẳng có bao nhiêu. Ngược lại Cẩm Y Vệ lại thu lời từ ta không ít.